Trong Bản án chế độ thực dân Pháp (1925), Nguyễn Ái Quốc đã vạch trần bản chất phản nhân đạo của chủ nghĩa thực dân. Chương II, “Việc đầu độc người bản xứ”, là một trong những chương tiêu biểu, phơi bày thủ đoạn đầu độc thể xác và tinh thần của dân tộc bị trị thông qua chính sách rượu và thuốc phiện. Với ngòi bút chính luận sắc sảo, giọng văn châm biếm sâu cay và chứng cứ xác thực, Nguyễn Ái Quốc không chỉ tố cáo tội ác của thực dân Pháp mà còn thể hiện tư duy nhân đạo, phê phán và tầm nhìn vượt thời đại. Bài viết phân tích nội dung và nghệ thuật của chương “Việc đầu độc người bản xứ”, qua đó rút ra những bài học có giá trị trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay.